Bài viết kỷ niệm với Dược Hậu Giang 

 

Vậy là đã gần 10 năm tôi được gia nhập đại gia đình Dược Hậu Giang, thời gian trôi mau quá…Tôi nhớ ngày rời U Minh Thượng, tạm biệt gia đình để đi làm, ngày đi, Má cho được 160 ngàn làm lộ phí, cầm tiền trên tay nước mắt cứ rưng rưng. Buổi chiều, người bạn thân cùng xóm đưa ra Rạch Giá nhận việc, đi trên đường mà tôi cứ lo lắng: công việc mới, môi trường làm việc mới, anh chị em đang sống nơi đây đều xa lạ….Liệu tôi có hòa nhập được với môi trường này không, và liệu tôi có đảm đương được công việc sắp phải tiếp nhận?

 

Công việc đầu tiên tôi nhận là phụ kho, giao hàng. Ngày đầu bước vào kho hàng tôi hoàn toàn bị choáng vì có quá nhiều mặt hàng – gần 200 sản phẩm, trong thời gian ngắn làm sao thuộc hết đây. Tôi chưa thuộc tên thuốc nhưng khách hàng gọi đến đặt hàng phải ghi tên sản phẩm nhanh và chính xác, để giải quyết tốt công việc tôi đã phát minh ra một sáng kiến rất hay là tự phiên âm ra tiếng việt, đọc sao ghi vậy. Nghĩ lại thấy cũng buồn cười!

 

Có biết bao kỷ niệm vui, buồn nhưng có một vài kỷ niệm không bao giờ tôi quên. Là nhân viên mới nên cái gì tôi cũng ngại, ăn không dám ăn nhiều, ngủ trưa cũng không dám ngủ. Có hôm đang soạn hàng mà người cứ đói lả nhưng chưa tới giờ cơm, muốn ăn ổ bánh mì nhưng không còn tiền vì lúc đi Má cho có 160 ngàn. Mượn tiền mấy anh chị thì ngại, xuống bếp nấu mì ăn cũng không dám, sợ bị la. Thế là, uống nước cầm hơi cho đến giờ cơm, vừa mệt vừa đói, ngồi soạn hàng nước mắt cứ tuôn, nhớ nhà, nhớ bữa cơm gia đình nhưng trên hết là nhớ hình ảnh Má đang bị bệnh…nghĩ thấy buồn nhưng rồi tự trấn an, phải cố gắng làm gấp 3 gấp 4 lần để được ký hợp đồng chính thức. Tôi nhớ rất rõ, tiền lương công nhật 3 tháng đầu tiên là 800 ngàn. Một hôm về quê cầm tiền cho Má tôi chỉ có 100 ngàn. Lúc đó vô tình thấy mắt Má đỏ hoe, tôi nghĩ Má mừng, tôi biết Má không mừng vì 100 ngàn tôi cho mà mừng vì con mình đã làm ra tiền.

Anh Tài – Trưởng đơn vị là người sâu sát với từng nhân viên, anh thấu hiểu được hoàn cảnh khó khăn của tôi, hết giờ làm việc anh thường rủ đi ăn, hỏi thăm về gia cảnh và động viên tôi hãy cố gắng hơn nữa, hãy làm việc vì bản thân và vì gia đình. Nghe những lời đó tôi thấy mình như có thêm động lực để phấn đấu. Nhờ hoàn thành xuất sắc công việc tôi được giao nhiệm vụ mới – đó là nhân viên bán hàng. Tôi rất mừng vì đây là cơ hội tốt, phải biết nắm bắt và học hỏi để còn được gắn bó lâu dài với Dược Hậu Giang.

Háo hức là thế nhưng có đi bán hàng mới hiểu hết được sự gian nan và vất vả: nào là sống xa nhà, cơm nước thất thường, có bữa ghé quán ăn, nước súp nguội ngắt nuốt không muốn trôi, vậy mà vẫn nhắm mắt nuốt cho no cái bụng để còn đi bán tiếp. Bất kể trời nắng mưa, mỗi ngày đều phải di chuyển trên đường, riếc rồi đường đi trở nên thân thuộc lúc nào không hay, đoạn nào có ổ gà, ổ voi đều thuộc nằm lòng. Có hôm trời mưa ướt nhẹp, tay chân lạnh run, tới nhà khách hàng mà hàm răng cứ run lập cập không nói thành tiếng. Có lẽ nhờ vậy mà khách hàng thấy thương nên chịu dự trù hàng sớm để còn được về nhà.

Bao cảm xúc ùa về, bao kỷ niệm đan xen nhưng có lẽ đọng lại nhiều nhất trong tôi chính là cảm xúc về tình người, cái tình ở đây nó chỉ đơn giản là một tô cháo kịp lúc của đồng nghiệp khi bị bệnh mà không có người thân bên cạnh; Một lời động viên, an ủi kịp thời của lãnh đạo mỗi khi gặp khó khăn; Những lời tâm sự về cuộc sống, về gia đình cùng anh em mỗi tối trước khi đi ngủ. Và có hai người mà tôi không bao giờ quên ơn, đó chính là anh Dương Hữu Tài – Trưởng Chi Nhánh và chị Kim Pha, họ luôn gần gũi chỉ dạy những điều tốt nhất cả về công việc và cuộc sống. Tôi xin cảm ơn sự quan tâm, giúp đỡ kịp thời của những con người DHG, chính những tình cảm này đã giúp tôi thêm ấm lòng và có thêm ý chí để hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Phạm Văn Niên – HT Pharma

 

Bài viết “Kỷ niệm về chi nhánh Đaklak”

Trong cuộc đời, từ khi còn thơ bé đến lúc trưởng thành, chắc hẳn ai cũng mang trong mình biết bao kỷ niệm, những kỷ niệm về gia đình, thầy cô, bạn bè…sẽ luôn mãi bên ta. Và với tôi cũng vậy, một kỷ niệm mà tôi sẽ không quên, đó là kỷ niệm về tình bạn, tình đồng nghiệp, tình anh em của mái ấm gia đình Dược Hậu Giang khi tôi đặt chân lên Đaklak.

Sáng nay, vẫn trên con đường quen thuộc, tôi chạy xe bán hàng như mọi ngày. Những ánh nắng bình minh chan hòa, phủ lên mọi vật và dường như những hạt sương đêm đọng lại trên thảm cỏ, cành cây cà phê của đất đỏ cũng ánh lên sắc cầu vồng. Lòng tôi man mác nghĩ về những kỷ niệm xưa khi lần đầu tiên lên đất Buôn Ma Thuột, nơi mà tôi chưa từng biết gì. Và tôi rất trân trọng, nâng niu những khoảnh khắc thiêng liêng ấy.

Tôi nhớ như in cái ngày tôi từ Cần Thơ nhận quyết định lên Đaklak, thứ bảy ngày 07/7/2007, cái ngày mà tôi không thể quên trong đầu, không phải là vì nó dễ nhớ mà vì nó mang nhiều kỷ niệm với tôi. Trên suốt chặng đường đi, trời đổ mưa thêm cái lạ lẫm của xứ người, cảm giác thật cô đơn và lạc lõng. Nhưng lúc tôi đến Đaklak các anh thật nhiệt tình, vui vẻ hỏi thăm làm tôi cũng cảm thấy vui, mọi người thật gần gũi, nhẹ nhàng đến bên tôi tận tình giúp đỡ. Các anh nhìn tôi cười ấm áp, dịu hiền và mọi cảm giác lạc lõng, cô đơn trong lòng tôi cũng dần tan biến mất. Trong suốt thời gian học việc, thử việc các anh luôn tận tình giúp đỡ chỉ dạy, tôi cảm thấy rất vui với sự nhiệt tình của các anh, tôi thật biết ơn các anh. Ngoài việc chỉ dạy trong công việc các anh còn hỏi thăm về hoàn cảnh gia đình, sống có quen không, ăn có được không? Các anh còn nói đùa là miền Tây mới lên ăn uống chắc không được rồi, mọi người cười vui làm tôi cảm thấy như một mái ấm gia đình. Vào ngày sinh nhật tôi, các anh tổ chức tặng những món quà đầy kỷ niệm, tuy đơn giản nhưng thật ấm cúng, từ lúc bé nhà tôi khó khăn ăn còn không có nên chẳng nghĩ sinh nhật là gì, hôm đó tôi thật vui và nhớ về gia đình, cha mẹ nhiều lắm!

Chẳng mấy chốc đã 7 năm, cũng là con số 7 với tôi nhiều kỷ niệm trong cuộc đời. Nghĩ nhớ lại mà vui, mọi người có câu nói đùa là:

                        “Ban Mê đi dễ khó về

                        Trai đi có vợ, gái về có con”

Cũng như câu nói đùa, nhiều anh chị đã lập gia đình, xây dựng một mái ấm nhỏ, tôi cũng vậy, cũng lập gia đình. Qua nhiều năm gắn bó với Chi nhánh và thấy nhiều thế hệ lớn lên cùng nhau gắn bó yêu thương, tôi cảm thấy hạnh phúc và rất vui khi được sống cùng mái nhà đầy tình thương và ấm áp. Nó mang lại tình cảm gia đình của những người xa quê.

Hôm nay trời lại mưa, như cơn mưa trong ngày đầu tiên tôi lên Đaklak vậy!

 Huỳnh Văn Khánh

Chi Nhánh Đaklak