Lần đầu tiên…

 

- N. ơi đi hiến máu không? Cầu Cần Thơ sập rồi, chết nhiều lắm!
- Chị nói giỡn hoài, sáng sớm mà đi hiến chắc không có máu quá!

Trả lời câu hỏi của chị H. mà hoàn toàn không nghĩ mình vừa nói một câu thật sự không có duyên tí nào cả!


Bởi sáng hôm ấy, một buổi sáng mà hàng triệu người dân Cần Thơ, Vĩnh Long sẽ không bao giờ quên khi cái tin “sập cầu Cần Thơ” lạnh lùng được truyền miệng nhau. Họ nói với nhau trong bàng hoàng. Họ nói với nhau trong ngạc nhiên và xúc động!
Thật rồi ư! Khủng khiếp quá!
“Niềm tự hào và cơ hội cất cánh của khu vực Đồng bằng Sông Cửu Long” bỗng chốc trở thành đề tài và sự kiện của mọi người, mọi tầng lớp.
……


Tôi và một trong số đông những người có mặt rất sớm tại BVĐK Trung ương Cần Thơ tham gia hiến máu. Trước mắt tôi, cả khu vực vòng xoay Công viên Lưu Hữu Phước, trên các đoạn đường chính dẫn đến bệnh viện, hàng ngàn người tụ họp để được nghe ngóng, được chứng kiến và được làm một điều gì đó có ích cho hoạt động cứu nạn. Các chiến sĩ công an, các anh em dân phòng, các y bác sĩ và nhân viên bệnh viện….mỗi người một việc, mỗi người một tinh thần. Họ đang làm tất cả sức mình để cuộc cứu nạn được thuận lợi nhất, nhanh chóng nhất.


Tiếng còi xe cứu thương liên hồi.
Từng tốp 3 – 4 y tá, bác sĩ vừa chạy vừa đẩy các xe mà trên đó là một thân thể nằm bất động, chỉ thấy toàn máu và bùn đất…
Bất chợt hai mắt tôi cay cay và nhòe đi.
Thảm thương quá! Thảm cho người bị nạn; và thương cho những thầy thuốc luôn vì bệnh nhân. Nhìn cảnh tượng ấy, hai chân tôi như muốn bước nhanh hơn, thật nhanh đến khoa truyền máu.


Nằm trên ghế để chờ đến lượt mình. Nhìn xung quanh, thật xúc động khi quanh tôi là những chiếc áo xanh Dược Hậu Giang đang đứng chật phòng xét nghiệm để chờ cho máu.
Có những lúc như thế này mới thấy quý tấm lòng cao thượng của những con người Việt Nam da vàng máu đỏ. Có những lúc như thế này mới thấy những việc nghĩa và những người làm việc nghĩa là có rất nhiều và có ở khắp nơi. Có những lúc như thế này mới hiểu thấu rằng những con người Dược Hậu Giang sẵn sàng làm việc thiện, việc tốt không một chút tính toán so đo. Họ có mặt đúng lúc và họ hành động kịp thời!
….

Lần đầu tiên trong đời, tôi đi hiến máu, Lần đầu tiên trong đời, tôi chứng kiến và hòa vào không khí vừa ảm đạm, vừa khẩn trương của một thảm họa – vâng, một thảm họa thật sự! Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu rõ ràng và đầy đủ ý nghĩa của hai tiếng ‘Đồng bào”.
Và có lẽ, đây cũng là lần đầu tiên trong đời, tôi thấy cuộc sống của mình là luôn luôn có ích – bởi tôi đã làm một việc rất có ý nghĩa, không phô trương, không hô hào, không lưỡng lự…và cả việc không hài lòng với chính việc làm của mình ngày hôm đó: chỉ là những giọt máu, mà sao không là một việc gì đó lớn lao hơn.

Nhưng có một điều chắc chắn rằng, khi cầu Cần Thơ hợp long; khi hai bờ sông Hậu được nối liền nhau; khi những đoàn xe lũ lượt qua cầu Cần Thơ – chiếc cầu đánh dấu mối quan hệ hữu nghị và hợp tác Việt – Nhật, họ sẽ nhớ đến những người đã đổ mồ hôi, công sức, thân thể, nước mắt và cả máu để tiếp tục mở ra những cơ hội phát triển mới cho khu vực Đồng bằng Sông Cửu Long. Và trong những lời tri ân ấy, có những người sẽ nói: cảm ơn hành động hiến máu cứu người trong vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ của hàng trăm người; cảm ơn những con người Dược Hậu Giang với nghĩa tình ‘Triệu trái tim, một tấm lòng” trong ngày 26 tháng 9 năm 2007 đáng nhớ ấy.


Trời Tây Đô lại tiếp tục xanh. Dòng sông Hậu lại tiếp tục cuộn chảy mang theo phú sa bồi đắp bao cánh đồng, làng mạc. Người Tây Đô lại tiếp tục hòa vào không khí khẩn trương sôi nổi của nhịp sống đồng bằng – mà ở đó, cũng đang có một Dược Hậu Giang đang ngày đêm làm việc với phương châm “Lấy lợi ích cộng đồng làm khởi sự cho mọi hoạt động”.


                                                                                                                             Trần Thị Ánh Như (P.NS)
                                                                                                             Viết trong những ngày tháng 9/2007 khó quên.

 

Bài viết: Cảm xúc về Dược Hậu Giang

 

DHG tồn tại và phát triển đến nay đã được 40 năm. Nhưng đối với tôi hình ảnh DHG lúc nào cũng đẹp. Từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường tôi đã biết đến sự tồn tại của DHG, bởi đây không phải là một công ty Dược đơn thuần mà là một công ty Dược có tiềm năng lớn và nhiều đãi ngộ, được trở thành một thành viên của công ty là niềm vinh dự đối với tôi và nhiều người. Cho đến nay đã được 7 năm, khoảng thời gian không quá dài nhưng đã phần nào khẳng định điều đó.


Nhớ lại những ngày đầu vào công ty, tôi được giao nhiệm vụ bán hàng miền Bắc, một nơi thật sự quá xa đối với tôi, có nhiều cảm xúc lẫn lộn: hồi hộp, lo lắng, lẻ loi không một người thân,… nhưng niềm tin vào DHG rất lớn, tôi quyết định đi. Thật sự khác với những gì tôi nghĩ, khi làm ở địa bàn tôi mới cảm nhận được một tình cảm gắn bó chẳng khác gì những người thân trong gia đinh. Đó là tình cảm gắn bó của những người xa quê hương nhưng có cùng một mái nhà, đó là mái nhà Dược Hậu Giang.


Mọi người sẵn sàng chia sẻ những kinh nghiệm, từng bước dẫn dắt giúp tôi sớm làm quen với công việc tại đây. Tuy nhiên, đi xa nỗi nhớ nhà nhớ người thân là điều không tránh khỏi, nhưng công ty đã thật sự làm tôi cảm động. Đó là trong một lần huấn luyện bán hàng miền Bắc năm 2012 của phòng Nhân sự, tôi được xem một đoạn video ngắn nhưng đầy cảm xúc. Đó là hình ảnh nhà tôi, mẹ tôi với những lời động viên an ủi khiến tôi rất xúc động. Tôi thật sự rất bất ngờ. Tôi nghĩ không phải công ty nào cũng làm được điều đó nhưng DHG đã làm được điều đó bởi những người ở đây không chỉ gắn bó với nhau bằng mối quan hệ công việc đơn thuần mà bằng tình cảm thật sự, bằng cả tấm lòng chân thành tương thân tương ái của những người cùng một mái nhà chung DHG. Điều đó khiến tôi càng có thêm động lực để tiếp tục phục vụ DHG. Giờ đây khi trở về làm việc tại xưởng sản xuất, một lần nữa tôi được sự quan tâm giúp đỡ, hướng dẫn của mọi người xung quanh giúp tôi nhanh chóng hòa vào công việc ở đây.


Tôi nhớ có một lần nhà tôi bị sự cố sạt lở, sụp đổ hoàn toàn xuống sông, tuy bị thiệt hại mất mát rất nhiều nhưng tôi và gia đinh đã nhận được sự hỏi thăm, chia sẻ kịp thời của Công đoàn công ty, điều đó khiến tôi và gia định vô cùng cảm động…


Nhân kỉ niệm 40 năm thành lập, công ty tổ chức huấn luyện “Về nguồn” thật sự ý nghĩa với những trãi nghiệm thú vị. Tôi được trở lại nơi khai sinh ra DHG. Tôi nhận ra rằng thật chẳng dễ dàng gì có được một DHG phát triển như ngày hôm nay. Đó là cả quá trình đóng góp to lớn của TGĐ, của các cô chú, anh chị đi trước… Khiến tôi càng có thêm động lực, niềm tin vào DHG và sẵn sàng tiến về phía trước. DHG giờ đây với tôi không chỉ là quan hệ công việc mà còn cả tình cảm, cả tấm lòng và điều đó mãi mãi sẽ không bao giờ thay đổi trong tôi.


Nguyễn Thị Bạch Tuyết
Đơn vị: F5
MSNV: 3050