CHỦ NHẬT HỒNG

 

 …Những ngày cuối tháng 5 năm 2012….

-       Alo…

-       Alo…Em có phải là Huyền không?

-       Dạ phải, xin lỗi chị là ai vậy?

-       À, em ơi, chị ở Công ty DHG, hôm nay chị gọi cho em để mời em đến công ty phỏng vấn, em có mặt tại công ty lúc 8h sáng ngày 28 tháng 5 năm 2012 nhé!

-       Dạ, dạ, em cảm ơn chị, em sẽ đến đúng giờ! Em chào chị…Tút, tút, tút…

Lòng tôi vui như trẩy hội vậy, sau nửa năm thất nghiệp, cuối cùng tôi cũng được Dược Hậu Giang mời phỏng vấn. Cái điều mà từ khi còn ngồi trong lớp học dược, tôi đã rất rất ao ước có được. Và ngày 28 tháng 5 trôi qua, tối về nhà và chờ đợi kết quả. Ngày 30 tháng 5, tôi tiếp tục nhận được cuộc gọi từ một số điện thoại bàn, mã vùng Cần Thơ, bắt máy lên, tôi đã nhanh chóng nhận ra giọng nói nhẹ nhàng của chị gái hôm trước đã gọi cho tôi từ Công ty DHG. Chị cho hay, tôi đã may mắn đậu phỏng vấn và ngày 06 tháng 6 năm 2012 là ngày tôi vào nhận việc. Ngoài sức tưởng tượng của tôi, vì công việc tôi đảm nhận là nhân viên phân phối và thu hồi hồ sơ ở Phòng Quản lý chất lượng. Lúc phỏng vấn, tôi cứ tưởng mình sẽ được nhận về xưởng sản xuất. Ôi không còn sự vui sướng nào hơn, khi giấc mơ đã thật sự hiện hữu trên con đường tôi đang đi.

 

Dược Hậu Giang! Ba tiếng gọi thân thương và luôn mang theo nhiều nhiệt huyết của những con người đã và đang từng giây từng phút gắn bó với nó. Thời gian trôi nhanh thật, mới đó mà đã hai năm tôi sống và làm việc với DHG.

Bạn có biết không? DHG chúng tôi không chỉ có công việc chính là sản xuất thuốc thôi đâu nhé! Công ty tôi luôn có những chính sách chăm lo hợp lý cho nhân viên, cũng như hội nghị khách hàng, nhằm tạo sự thoải mái, thư giản cho anh chị em nhân viên sau những ngày làm việc căng thẳng. Tôi cũng đã được tham gia đợt huấn luyện dã ngoại với đơn vị hồi tháng 7 năm 2013, điểm đến của chúng tôi là Tây Ninh. Một địa danh nổi tiếng với Núi Bà Đen sừng sững. Cảm giác lần đầu được đi du lịch, tôi rất thích thú với cáp treo, hay xe lửa tuột theo các đường mòn ở vách núi. Đi cùng các anh chị cùng đơn vị mà mọi người cứ như một gia đình, ấm cúng, thân tình. Đặc biệt, vào giữa tháng 8 này, tôi sẽ được đi một chuyến về nguồn ở Cà Mau. Tin chắc rằng, đây sẽ là chuyến đi nhiều hứa hẹn cho rất nhiều điều thú vị. Đại gia đình DHG chúng ta là thế đấy!

 

Sắp tới, ngày 02 tháng 9 này đây sẽ là sinh nhật tròn 40 tuổi của công ty. Trong suốt từ đầu tháng 7 đến nay, công ty đã có rất nhiều chương trình nhằm chào mừng sự kiện đầy ý nghĩa này. Và cũng không ngoại lệ, tổ chức cho Cha Mẹ CB.CNV tham quan nhà máy mới vào ngày 28/8, cũng là một trong nhiều chương trình góp phần tri ân những đấng sinh thành đã sinh ra cho DHG những người con ưu tú. Đi kèm theo chuỗi những chương trình đó “Ngày chủ nhật hồng” cũng là một chương trình hết sức ý nghĩa, đồng thời cũng để lại trong tôi không ít cảm xúc khó quên khi là người trực tiếp tham gia. Cách thức của “Ngày chủ nhật hồng” là mỗi CB.CNV là một tiếp thị viên, hai người cùng vào một nhóm nhỏ, cùng giới thiệu cho người dân trên địa bàn những thông tin về các sản phẩm chủ lực của công ty như: NattoEnzym, Naturenz caps, Hapacol…sao cho hết 20 bộ tài liệu thì mới được về nhà.

 

Đúng 6h30 sáng Chủ nhật ngày 13/7, chúng tôi đã có mặt tại sân lớn công ty để làm lễ xuất quân. Sau đó, mỗi cụm tập họp lại nhận tài liệu. Nhóm tôi –tôi và một đồng nghiệp khác được phân công trên tuyến đường 30/4, từ góc đường ngã 3 Quang Trung cắt 30/4 đi ngược về chợ Xuân Khánh. Như vậy là nhóm tôi chịu khó đi ngược hướng và dẫn xe đi bộ dọc hành lang đường. Cầm 20 bộ tài liệu trên tay, tôi cùng cộng sự không thể ổn định tâm lý được. Vừa hồi hộp, vừa lo sợ, không biết mình có làm tròn nhiệm vụ được giao không? Thời gian bắt đầu quá sớm, chỉ mới 7h sáng là chúng tôi bắt đầu di chuyển đến tuyến đường được phân công rồi. Vì là ngày Chủ nhật, đa số các gia đình ở thành thị vẫn còn say giấc ngủ, nên nhiều nhà vẫn còn đóng sập cửa, nhà thì người ta buôn bán. Trải dài trong mắt chúng tôi là hai chữ khó khăn không thể tả được. Bỏ qua vài căn hộ đầu block, ngó thấy có nhà mở cửa, bán bún riêu, đội chúng tôi nhanh nhảo bước tới, miệng tươi cười, chào hỏi nhưng lòng vẫn lo là sẽ bị đuổi ra khỏi cửa. May mắn thay cô chủ nhà này rất dễ chiu, cô niềm nở với chúng tôi, lắng nghe chúng tôi nói về sản phẩm. Và bộ tài liệu đầu tiên đã được Cô vui vẻ nhận lấy. Lúc này đây giọng nói run run khi nói chuyện của chúng tôi đã mềm hơn, vì khởi đầu được suôn sẻ. Tuy nhiên, không phải gia đình nào cũng đều dễ chịu như thế. Điển hình là đến một gian hàng bán bánh mì thịt, điều đầu tiên tôi luôn không quên là cười và gật đầu chào hỏi, chưa nói rõ về bản thân thì “Thôi cô không có rảnh, sáng sớm đang buôn bán, rảnh đâu mà nghe thông tin sản phẩm gì gì kia chứ, đi qua nhà kế bên đi, không có thời gian đâu, không rảnh”! Trời ơi, câu nói như tát nước vào mặt tôi vậy. Thế nhưng, tôi vẫn cố giữ nụ cười trên gương mặt mình. Dạ dạ con xin lỗi đã làm phiền cô, lần khác con sẽ đến muộn hơn để không làm phiền cô như hôm nay nữa, con chào cô. Con cảm ơn cô! Lủi thủi đi ra mà nét mặt tôi không dám thay đổi, vẫn vui vẻ như lúc mới bước vào. Gặp phải tình huống này tôi mới thấm thía được hoàn cảnh của những anh chị nhân viên khối bán hàng, tôi suy ngẫm và hiểu được sự nhọc nhằn, chịu đựng trong công việc, tôi cảm nhận được các anh chị đó đã kiên trì đến mức vô hạn, khi họ mang từng viên thuốc đến tay người tiêu dùng. Bởi lẽ, không phải khi khách hàng từ chối chúng ta thì chúng ta cũng quay lưng với họ. Mà điều chúng ta cần phải làm là, chờ đợi khách hàng hướng ánh nhìn về chúng ta.

 

Kết thúc chuyến đi, chúng tôi họp nhóm lại ở một quán cà phê nhỏ, trao đổi với nhau về những điều cần khắc phục cho những đợt đi sau nữa. Những người dân hiếu kỳ thấy chúng tôi họ cũng thắc mắc và xin vài tờ thông tin sản phẩm để mang về nhà tìm hiểu thêm. Không phải vì họ thấy chúng tôi tập trung đám đông mà họ hỏi. Mà là vì “Trời ơi, thấy mấy đứa mắc áo xanh, lại thêm cái chữ DHG trên ngực áo là cô biết dân DHG rồi”! Hãnh diện lắm, khi người dân đã dễ dàng nhận ra thành viên gia đình DHG qua màu áo xanh đầy khát khao và hy vọng cho một tương lai khỏe đẹp hơn. Tuy rằng, không lớn lao lắm, nhưng những niềm vui nhỏ như vậy lại là những ngòi lửa góp phần thắp sáng hơn cho thành công của đoàn tàu DHG.

 

Qua ngày “Chủ nhật hồng” lần này, tôi nhận thấy bản thân mình đã trưởng thành hơn trong giao tiếp, cũng như cách tiếp xúc với người tiêu dùng. Tôi thấy tự tin hơn rất nhiều khi nói với một ai đó về những mặt hàng do chính công ty làm ra. Và tôi cũng biết cảm thông hơn với những bạn khối bán hàng, mỗi khi các bạn ấy buồn lo chuyện phân phối thuốc không chạy. Thời gian cho “Ngày chủ nhật hồng” tuy là chỉ trong vòng hai giờ đồng hồ, được hóa thân thành một nhân viên tiếp thị sản phẩm trong khoảnh khắc ngắn ngủi vậy thôi. Nhưng tin chắc rằng, đó sẽ là một ký ức đẹp trong quảng đường đồng hành và cống hiến cho DHG Pharma.

Xin cảm ơn Ban lãnh đạo Công ty, Phòng Marketing cùng tất cả mọi người đã tạo điều kiện cho tôi, cũng như toàn thể CB.CNV công ty đã có được chuyến đi thật là hồng như thế.

Trân trọng!

Lê Thị Huyền

P. Quản lý chất lượng

ĐT: 0933.925.500

 

BÀI VIẾT KỶ NIỆM CỦA BẢN THÂN

 

Tôi là một nhân viên tương đối còn mới so với các anh chị, cô chú đã có nhiều cống hiến cho công ty nhiều năm qua và lại còn rất non trẻ so với bề dày lịch sử hoạt động của công ty qua biết bao chặng đường gian khó. Vào công ty vỏn vẹn trong 3 năm, cũng đã có nhiều cố gắng nhưng thiết nghĩ những cống hiến nhỏ bé, những gì tôi có thể làm được là không có gì đáng kể, không thể nào theo kịp những bậc cô chú, anh chị đã đi trước.

 

Tôi đã được tham gia rất nhiều hoạt động của công ty, những hoạt động vừa bổ ích vừa có giá trị to lớn mà trước nay tôi chưa có cơ hội thực hiện, bên cạnh đó là được hưởng những chính sách đãi ngộ của công ty. Rất nhiều những kỷ niệm đã trải qua, vui có, buồn có, cực khổ có, sướng vui cũng có nhưng kỷ niệm mà tôi không thể quên cho tới thời điểm hiện tại là chuyến đi xuyên Việt mà tôi rất may mắn được Ban lãnh đạo công ty xét duyệt. Năm đầu tiên vào công ty với biết bao bỡ ngỡ và xa lạ với môi trường mới, con người mới và công việc mới. Tôi đã phải học hỏi rất nhiều, các cô chú và các chị em trong xưởng đã tận tâm hướng dẫn tôi từng chút một để tôi quen dần với công việc. Một năm đầu tiên với nhiều điều đáng nhớ, tôi chưa được xét thi đua vì chưa ký hợp đồng chính thức. Năm thứ hai, sau một năm cố gắng tôi vẫn chưa được xét thi đua vì ký hợp đồng vào thàng 4 nên khổng đủ ngày công để xét. Tôi càng cố gắng hơn nữa vì những gì tốt đẹp ở phía trước và cuối cùng tôi đã làm được. Năm thứ ba, với sự hỗ trợ của Ban lãnh đạo xưởng, tạo mọi điều kiện cho cán bộ công nhân viên làm việc tốt nhất có thể, một phần cố gắng của bản thân tôi đã nhận được giấy khen của sở về thành tích lao động của mình, trong nỗi vui mừng không bút mực nào tả được cái giây phút ấy. Tôi càng bất ngờ hơn khi được các anh chị trong Ban lãnh đạo xưởng ưu ái đề cử là một trong những người nhận được một vé xuyên Việt và được các cô chú trong Ban lãnh đạo công ty xét duyệt.

 

Tôi đã được đi từ Bắc vào Nam, gần như toàn bộ chiều dài của đất nước, biết thêm nhiều nơi, giao lưu thêm với nhiều đồng nghiệp cùng chuyến đi. Chuyến đi ấy có thể quá đổi bình thường với một số người nhưng đối với tôi đó là một ưu ái, một đãi ngộ vô cùng to lớn, một vinh dự mà tôi nhận được từ phía Ban lãnh đạo xưởng cũng như từ công ty. Chỉ cống hiến vỏn vẹn trong ba năm ngắn ngủi nhưng những gì tôi nhận được từ phía công ty là những gì ngoài sức tưởng tượng.

  

Qua cái kỷ niệm không thể nào quên ấy, tôi càng hiểu rõ chính sách đãi ngộ của công ty là không phân biệt, dù bạn có là ai, dù bạn đã công tác trong thời gian bao lâu nhưng chỉ cần bạn cố gắng hết khả năng, những cống hiến của bạn là xứng đáng và những gì bạn đang làm đều vì mục đích là chung tay góp sức xây nên những viên gạch hồng, góp phần đưa công ty DHG ngày một phát triển không chỉ thu hẹp phạm vi trong nước mà còn vươn xa hơn ra thế giới thì bạn đều có thể là người tiếp theo nhận được sự đãi ngộ ấy từ công ty.

 

Từ những gì tôi nhận được, tôi tự thấy mình cần cố gắng nhiều hơn nữa để có thể xứng đáng với những ưu ái công ty dành cho mình, không cảm thấy hổ thẹn với các anh chị, cô chú đã đi trước, không phải hổ thẹn với công ty theo tiêu chí “đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta mà hãy hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc”.

Lê Thị Phương Ngân

Xưởng 4