CHÚNG TÔI LÀ NGƯỜI DƯỢC HẬU GIANG


Từ khi bước chân vào DHG, tôi rất ấn tượng về Bản sắc văn hóa của công ty và tôi nhận thức được rằng bản sắc văn hóa là một nhân tố quan trọng của một thương hiệu lớn mà DHG không phải là ngoại lệ. Từ đó, tôi luôn tâm niệm rằng phải giữ thương hiệu “Văn hóa DHG” ở mọi lúc, mọi nơi và đó cũng là cách để mình rèn luyện lối sống văn minh.


Vào một ngày cuối hè năm 2012, tôi được phân công phụ trách gian hàng DHG tham gia hội chợ HVNCLC tại Đà Nẵng. Qua thời gian “Tuyển lựa” cuối cùng, tôi cũng chọn được 4 “em chân dài” đi theo để hỗ trợ quản lý, bán hàng tại gian hàng. Với tôi, một nhân viên Event, việc đến những điểm du lịch như thế này đã trở nên quá đỗi bình thường nhưng đối với những em sinh viên còn ngồi trên ghế nhà trường, mà lại tuốt dưới miệt vườn Nam bộ thì việc đến một điểm du lịch nổi tiếng như Đà Nẵng thì quả là một ước mơ mà không phải ai cũng có thể thực hiện được.


Có lẽ vì thế nên cả ngày vật lộn với đống hàng hóa bề bộn chuẩn bị cho ngày khai mạc hội chợ không khiến các em tỏ ra mệt mỏi, mà trái lại, mặt em nào cũng hớn hở trông thấy. (Chẳng là trước khi vào công việc tôi có hứa với các em, cố gắng làm tốt, tối nay “Bố” dẫn đi xem cầu quay).


Sau khi ăn uống xong, em nào cũng xúng xính trong bộ cánh xinh tươi ríu rít đòi “bố” dẫn đi xem cầu quay.


Còn rất sớm để xem cầu quay (Cầu quay 1h khuya mới quay), nhưng các em nôn nao quá, tôi thấy không thể hoãn… được nữa nên tôi cho các em đi dạo một vòng bãi biển để ngắm biển về đêm và lắng nghe tiếng sóng biển rì rào. Rồi thời gian cũng trôi đi nhanh chóng, chúng tôi gọi Taxi đưa về cầu quay. Lên xe, Thảo “lùn” còn tỏ ra nuối tiếc vì chưa chụp hết được mấy cảnh lãng mạn: “ngồi … trên thúng vươn ra biển khơi”.


Taxi dừng, lúc đó trên cầu đã có khá đông người, trong đó đa số là khách du lịch nhưng cũng có một số dân địa phương thích ra hóng gió sông Hàn về đêm.


Xe mở cửa, tôi bước xuống và bốn em xinh tươi tíu tít quanh tôi líu lo đủ thứ. Rất nhiều ánh mắt nhìn về phía chúng tôi. Mà thấy lạ ghê, họ không nhìn các em xinh xắn như hoa mà lại nhìn tôi nhiều hơn, (Chắc họ đang nghĩ tôi phải là nhân vật có “số má” lắm mới có tới 4 em xinh tươi thế kia quấn quýt xung quanh, họ đâu có biết rằng…. Thôi kệ, họ nghĩ gì kệ họ, tôi dắt tay các em đi về phía đầu cầu quay và không quên dặn nhỏ các em: “Các con nhớ mình là người DHG đó nghe”.


Không bíết vì cái giọng miền Tây lạ lạ, ngọt ngào, các em thân thiện cởi mở hay vì sự tò mò mà chẳng bao lâu, mọi người đã bắt chuyện với các em và cười nói vơi nhau như quen từ thuở nào.


Còn 45 phút nữa cầu sẽ quay, lúc này, Phương “háo đói” đã đến giờ đói bụng, thế là kích động nguyên nhóm quây “bố” đòi mua đồ ăn. 10 phút sau đã có một bịch lớn bắp luộc, nổ, bánh ngọt… và không quên những ly nước mía. Uii thiệt là … (Lúc này trên cầu, cũng đã bề bộn đủ thứ: Vỏ hộp, bọc… nói chung là rác ôi là rác do những người trên cầu bỏ lại. Mà hình như họ bỏ một cách vô tư chẳng vương vấn hay vướng bận gì dù chỉ một chúc xíu thôi).


Nhóm chúng tôi mở đồ ăn, xung quanh chẳng ai thèm để ý tới. Chẳng bao lâu, lô đồ ăn đã được giải quyết hết. Tuy nhiên, chỗ chúng tôi không hề có một “cọng rác”. Bọc nylon, ly nước mía, vỏ thực phẩm…, tất cả đã được gói gọn trong 2 bịch lớn và “Khánh đoan trang” đang giữ khư khư trên tay đi về phía thùng rác mãi … tận đầu cầu. Lúc này lại tiếp tục có nhiều ánh mắt nhìn về phía chúng tôi. Có cái nhìn ngạc nhiên, có cái nhìn ngượng ngùng và có cả cái nhìn kênh kiệu nữa. Đâu đó có tiếng xì xào “Lịch sự thấy ớn”. Một bác trung tuổi gần chỗ tôi (có lẽ đã để ý tôi từ đầu, bi chừ ông nhìn tôi với cái nhìn thiện cảm hơn, ông hỏi.


- “Chú ở cơ quan nào?” “Dạ em ở Dược Hậu Giang”
- “Còn mấy cháu kia?” – “Dạ mấy bạn đó cũng là Dược Hậu Giang, chúng em trong nhóm công tác ở Đà Nẵng mấy ngày nên tranh thủ ra đây ngắm cảnh”…


Gần đó có mấy cậu thanh niên (Mới quăng rác ra đường hồi nãy) đang bắt chuyện với mấy em và nghe lén được câu chuyện của chúng tôi, quay qua hỏi “Tươi xinh đẹp”. “Thế các em ở Dược Hậu Giang à? Ý thức giữ môi trường của các em thật tốt”, và tiếp với vẻ vô tội: “Chẳng bù cho mọi người ở đây, thiếu ý thức quá”, anh ta vừa nói vừa chỉ xuống mặt cầu nơi có bãi rác mà cách đó không lâu anh ta và nhóm bạn mới quăng xuống. Gần đó có một cặp vợ chồng cũng khoảng trung niên, từ đầu không để ý đến mọi chuyện xung quanh, ông chồng có vẻ hiểu biết quay qua nói với vợ “Nghe nói Dược Hậu Giang có nếp sống văn hóa tốt lắm, nay gặp ở đây, đúng là lời đồn không sai.


Xem cầu quay xong, tôi chào những người bạn vừa mới quen, cùng các em lên xe trở lại khách sạn. Một cậu thanh niên trong nhóm loai choai (có lẽ còn học PTTH). Còn kịp ném theo chúng tôi một câu (Như để xóa lấp đi sự tự xấu hổ về mình): “làm như văn minh lắm không bằng”.
Đó là một kỷ niêm đẹp đối với tôi, chúng tôi đã để lại một hình ảnh đẹp về Dược Hậu Giang, về người miền Tây trong mắt mọi người.

 

Ngô Văn Liên
Đơn vị: Phòng Marketing

 

DƯ ÂM TỪ PHIÊN ĐẤU GIÁ

 

Tôi còn nhơ trong một phiên chợ gia đình do Công Đoàn tổ chức có một phần vượt hơn cả sự mong đợi của ban tổ chức đó chính là phần đấu giá các bức tranh do các cháu thiếu nhi là con em CBCNV dự thi mang đến.


Sau hội thi vẽ ban tổ chức đã chọn ra 4 bức tranh đẹp nhất để đấu giá trong phiên chợ gia đình để quyên góp làm từ thiện, tôi và chị Kim Loan là người được phân công sẽ giới thiệu với tất cả mọi người có mặt trong hội chợ về ý nghĩa của từng bức tranh\ để thu hút mọi người tham gia đấu giá. Nói thật dù là 4 bức tranh đẹp nhất nhưng với sự làm việc tập thể của khoảng 7-8 em/ 1 bức tranh chắc chắn sẽ có những nét vẽ chưa chuẩn và hòa hợp nhau lắm. Do đó lúc đầu nhận nhiệm vụ MC tôi lo lắm vì đây là lần đầu tiên tôi được làm MC cho một phiên đấu giá trực tiếp hơn nữa với những nét vẻ mộc mạc của các em tôi không tin tưởng lắm cho sự thành công, tôi e ngại đem ý nghĩ này chia sẽ với chị Kim Loan, chị bảo cứ yên tâm bởi vì người mua bức tranh không phải bởi giá trị hay vẻ đẹp của bức tranh mà họ mua với cả vẻ đẹp của tấm lòng họ đối với những mãnh đời khốn khó. Mà tấm lòng của một người thì vô giá và không thể đo đếm được.


Nghe thế tôi càng tự tin hơn nhưng cũng không khỏi hồi hộp bước ra sân khấu, sau khi nói về mục đích ý nghĩa của cuộc đấu giá tôi bắt đầu giới thiệu bức tranh đầu tiên với giá khởi điểm 100.000 đồng, cả khán phòng yên lặng, tôi hồi hộp chờ đợi và cầu mong có một khán giả nào tham gia đấu giá với suy nghĩ trong đầu giá nào cũng bán, thời gian lặng lẽ trôi qua, rồi bầu không khí yên lắng như được òa vỡ khi từ hàng ghế khán giả có một cánh tay giơ lên với một giọng nói chắc nịch: tôi xin mua bức tranh này với giá 500.000 đồng. Lúc này tôi mừng và cảm động khôn xiết thầm cảm ơn vị khán giả vừa giải thoát cho tôi, tôi luống cuống lặp lại số tiền vừa được vị khán giả đưa ra và lúc này khán phòng đã bắt đầu ồn ào lên, nhiều tiếng vỗ tay, lẫn trầm trồ. Và rồi dường như những tấm lòng sẻ chia đã bắt đầu trỗi dậy và gặp nhau, lúc này đây trong hội trường có rất nhiều cánh tay giơ lên và có nhiều giá được đưa ra…..600.000 đồng, 700.000 đồng ….cứ thế mà giá đưa ra cứ tăng dần và rồi cuối cùng bức tranh đầu tiên được mua với giá 1.000.000 đồng thật ngoài sự mong đợi của chúng tôi. Lúc này tôi đã bắt đầu tự tin hơn, thừa thắng xông lên khi đến với bức tranh thứ hai, thứ ba và thứ tư. Và càng bất ngờ hơn khi cuộc đấu giá càng về sau càng nóng lên, những tràng pháo tay không ngớt, những tiếng cười vui khi giá cả của bức tranh sau luôn được mua cao hơn bức tranh trước và càng bất ngờ hơn khi đến bức tranh thứ tư- bức tranh cuối cùng được mua với giá rất “hót” 10.000.000 đồng, dù giá khởi điểm chỉ là 200.000 đồng.


Phiên đấu giá khép lại đã đọng lại trong lòng mọi người biết bao ấn tượng tốt đẹp lẫn lòng cảm ơn những cá nhân và tập thể đã tham gia đấu giá bằng cả trái tim nóng bỏng của tình thương yêu và mọi người đều chợt nhận ra rằng tình thương yêu đồng lọai là vô giá.

Thành Văn
P.QLCL