Buổi trưa nắng, tronhg căn phòng nhỏ thoáng mát nhìn ra cây cảnh xanh tươi ngoài sân xí nghiệp, bà PHẠM THỊ VIỆT NGA, Giám đốc xí nghiệp Dược Hậu Giang, nom giống như một công nhân với bộ đồng phục màu xanh dịu, không có vẻ gì là bà giám đốc, Anh hùng lao động hoặc là bà tiến sĩ với luận án tốt nghiệp đòi nâng cao khả năng cạnh tranh của các doanh nghiệp dược Việt Nam. Câu chuyện của chúng tôi xoay quanh đề tài tạo điều kiện cho lớp trẻ phát huy năng lực ở Dược hậu Giang...

Bây giờ, bà vẫn mê những hoạt động của thanh niên?

 

Từ hồi nhỏ trong vùng kháng chiến, tôi đã ham thích những công việc có tính cống hiến. Tới tuổi thanh niên thì làm việc hăng say hết sức. Bây giờ ở Dược Hậu Giang, tôi vẫn tự nguyện làm nhịp cầu cho thanh niên đi qua, bước tới. Tôi luôn nghĩ, hễ thanh niên mạnh thì tổ chức mạnh. Muốn làm tốt công tác thanh niên, phải tự giác gắn bó với thanh niên. Có thể quá tuổi một chút nhưng phải có nhiệt tình và giỏi tổ chức phong trào, thu hút được thanh niên tham gia, tập hợp được năng khiếu, ý thích...của nhiều người.

 

Nhưng bà thích nhất điều gì?

Là giám đốc, tôi thích nhất là làm ra nhiều lợi nhuận. Nói với anh chị em trẻ trong xí nghiệp, tôi cũng nói như vậy. Tất nhiên, không phải làm ra lợi nhuận bằng mọi cách. Năm ngoái, Dược Hậu Giang đạt doanh thu hơn 314 tỉ đồng, đem lại thu nhập khá cao cho 1.064 người mà đa phần là tuổi trẻ. Năm nay, doanh thu phải cao hơn mức đó, và thu nhập của mọi người cũng phải cao hơn.

 

Lo cho một xí nghiệp đang dẫn đầu ngành dược phẩm Việt Nam, còn đâu thì giờ dành cho thanh niên?

 

Chưa bao giờ tôi “cầm tay chỉ việc” cả. Tôi chỉ gợi ý, nêu vấn đề để anh chị em làm kế hoạch và thực hiện. Tôi chỉ kiểm tra và tham gia hết mình khi có thời gian. Cho nên tôi vẫn có thời gian để đọc, để học mỗi ngày. Không tìm cách để học thêm mỗi ngày thì dễ...thua lắm.

 

Và bà quan tâm điều gì nhất cho tuổi trẻ trong xí nghiệp?

Đào tạo cho họ có đủ kiến thức và năng lực làm việc trong thời buổi cạnh tranh và hội nhập. Chúng tôi đã đầu tư mạnh cho chuyện này. Chất xám của các bạn trẻ Dược Hậu Giang đã góp phần làm giảm chi phí tư vấn rất lớn trong những công việc thường phải thuê chuyên gia nước ngoài. Thí dụ, hồi năm 1997, trong khi Bộ Y tế chưa có tài liệu tiếng việt về vấn đề thực hành sản xuất thuốc tốt (tức là tiêu chuẩn GMP ASEAN), anh chị em ở Dược Hậu Giang đã sử dụng tài liệu tiếng Anh để soạn thảo văn bản cho cả xí nghiệp áp dụng và đạt được tiêu chuẩn này. Hay như trong áp dụng tiêu chuẩn ISO 9001-2000 sau này cũng vậy.

Bà hay đưa ra nhiều sáng kiến được thanh niên ủng hộ. Làm sao có được chuyện đó?

Chất xám của các bạn trẻ Dược Hậu Giang đã góp phần làm giảm chi phí tư vấn rất lớn trong những công việc thường phải thuê chuyên gia nước ngoài.

 

Những ý tưởng mới có được là nhờ đọc sách, xem tivi, nghe người khác nói...rồi ngẫm nghĩ thêm. Và khi được các bạn trẻ thực hiện, tôi cố gắng sắp xếp công việc để tham gia. Có những lúc đi về căn cứ cũ ở Cà Mau hoặc lên Tây Nguyên...khi ngủ chung lều, nghe thanh niên tâm sự, thấy các bạn trẻ hăng hái quá mình lại nghĩra được nhiều chuyện hay, bổ ích...Vậy là thêm vui, trẻ ra.

Vậy, đâu là nét riêng của lớp trẻ Dược Hậu Giang?

 

Lòng tự trọng. Và không bao giờ chịu thua, chịu lùi bước. Họ giỏi trong nhiều hoạt động, từ văn hoá văn nghệ, thể dục thể thao đến thiết kế máy móc, mẫu mã, bao bì sản phẩm, làm quảng cáo, làm các tour du lịch, rồi quảng bá thương hiệu trên thương trường trong và ngoài nước...

Tôi tự hào mà nói rằng, ở Xí nghiệp Dược Hậu Giang, tự thanh niên công nhân viên chức, mà hầu hết là những kỹ sư trẻ, đã nghiên cứu làm ra được nhiếu thiết bị sản xuất và bán được những thiết bị này cho những xí nghiệp dược khác ở trong nước và xuất sang Campuchia. Thí dụ những loại máy trộn cao tốc, máy sấy...mà nếu phải nhập thì mắc lắm.

 

Tôi thấy cái đáng quý là họ luôn muốn “trổ tài” trong công việc và trong phong trào thanh niên. Bí quyết làm “thủ lĩnh thanh niên” Dược Hậu Giang rốt cục là gì?

 

Quan trọng nhất là tôi hiểu và tôi tin anh chị em trẻ. Thông qua công việc, qua những chuyến đi chơi, đi dã ngoại, du lịch...chúng tôi cùng nhau học tập thực tế. Chơi thì chơi thật vui. Làm thì làm hết mình.