Chút nữa thôi tôi được nhận danh hiệu Thầy Thuốc Ưu Tú, tôi rất hạnh phúc mặc dù trong cuộc sống, trong quảng đời tôi đã trở thành AHLĐ, thành Doanh nhân tiêu biểu… và được khen tặng huy hiệu, huy chương rất nhiều. Nhưng sao hôm nay tôi nhận Danh hiệu này tôi rất bồi hồi và xúc động, xin các cô chú và các bạn trẻ cho tôi được một phút thôi để chia sẻ hạnh phúc này: Cách đây gần 40 năm một cô gái 18 tuổi vác ba lô từ thành phố Cần Thơ đi vào vùng cách mạng ngay dịp Mậu Thân vượt qua bao nhiêu bom đạn để trở thành thành viên của ngành Y tế Miền Tây Nam Bộ.

 

Ngày ấy còn nhỏ, cô gái đã trở vào trường để học dược sĩ trung học, ở đây có những người Thầy, nhiều Cô, Chú bác đã từng dạy nấu cơm và dạy cả giặt quần áo…dạy phải biết thương yêu bệnh nhân, biết chăm sóc người dân phục vụ người dân như thế nào, phải biết là mình đang ăn cơm của người dân…cô gái đó đã lớn dần qua chiến tranh và đến hôm nay đã trở thành một dược sĩ Đại học, một Tiến sĩ Kinh Tế. Với tất cả những thành công đó hôm nay xin được đứng trước các cô, các chú, có những người còn sống, có những người đã mất, xin được nói lời tri ân với tất cả tấm chân tình này như gởi đến các cô các chú một lời cám ơn và hứa rằng sẽ làm tất cả để phục vụ cho ngành y tế, phục vụ sức khỏe cho nhân dân, làm tất cả để giữ vững truyền thống mình, giữ vững những lời dạy của những người đã đi trước, làm tất cả và nói với thế hệ sau rằng: chúng tôi những người Y tế trong kháng chiến mãi mãi sống là để phục vụ nhân dân vì một cuộc sống này ngày càng khỏe đẹp hơn, xin được gởi đến các cô, chú và các anh chị lời chúc năm mới sức khỏe, hạnh phúc và thành công.