Đến Cần Thơ một ngày đầu hạ, có thể gọi nơi đây là thành phố hoa phượng đỏ được không? Hai bên đường, hàng phượng đỏ ngợp trời, sắc đỏ ấy làm cháy lòng những sinh viên năm cuối. Xe đến gần Công ty Cổ phần Dược Hậu Giang, thay thế cho sắc đỏ của màu hoa phượng là dãy bằng lăng sắc tím man mát buồn. Vậy là sau bốn giờ chúng tôi đã đến công ty dược phẩm có quy mô lớn nhất khu vực Đồng bằng Sông Cửu Long.  

Ra đón chúng tôi là Ban Tổng Giám đốc của công ty, thật tình tôi rất bất ngờ vì sự chuẩn bị chu đáo, thái độ trân trọng và thân thiện của quý vị nơi đây. Được giới thiệu về quá trình phát triển, xu thế trong tương lai của công ty, sau đó tham quan phòng kiểm nghiệm, bộ phận sản xuất. Tôi lại bất ngờ trước cơ cấu quá hiện đại của nhà máy, nếu so sánh với những công ty tôi đã từng tham quan thì nơi đây quả có nhiều ưu thế.

 

Điều làm tôi đặc biệt quan tâm là đội ngũ nhân viên ở đây rất trẻ và năng động. Tôi nhận ra người đang dẫn chúng tôi tham quan – Dược sĩ thế hệ đàn anh, trước chúng tôi 4 năm, anh nói về công ty với niềm tự hào, phấn khởi (ban nảy, Ban Giám đốc có biểu dương anh về sáng kiến cho sản phẩm mới). Tôi thấy nao lòng, tự hỏi niềm mong đợi thực sự của một sinh viên mới ra trường là gì? Tìm được nơi mà mình có thể cống hiến sức trẻ, được công nhận xứng đáng, an tâm làm việc. Đây có phải là đất lành cho những chú chim bay về?

Tối đến, chúng tôi tham gia đêm giao lưu với các bạn sinh viên Dược Cần Thơ và nhân viên Dược Hậu Giang. Buổi tối ấy càng chứng minh những gì tôi nhận định lúc đầu. Nhân viên ở đây vừa trẻ trung, năng nổ vừa chan hòa, gần gũi, nên phong trào đoàn thể rất mạnh. Điều này góp phần tạo nên lợi thế nhân lực cho công ty.

 

Sau đó, chúng tôi được giao lưu với người mà chúng tôi hằng mong ước được gặp. Cô Tổng Giám đốc công ty (thật ra, chúng tôi đã được gặp cô vào buổi trưa, lúc mới đến công ty, vì cô có tham dự trong buổi đón tiếp). Tối hôm ấy, cô mặc áo dài đen, trông cô cũng như bao người phụ nữ trung niên Việt Nam, dung dị gần gũi. Tôi tự hỏi, điều "bí mật" gì đã tạo nên thành công cho người phụ nữ ấy? Cuối cùng tôi đã tìm thấy đáp án từ người phụ nữ bản lĩnh này: “Đã nghĩ thì làm, đã làm thì phải thắng!" Chính ý chí, sự dũng cảm cùng lòng quyết tâm đã tạo nên sự khác biệt giữa "người nữ tướng" và những phụ nữ khác.

 

Một chuyến đi ngắn, nhưng biết thêm được con người và vùng đất lạ, thật thú vị! Cũng như tôi, bao bạn khác đang suy nghĩ về nơi ấy, về tương lai, nghề nghiệp của mình. Chế độ đãi ngộ, điều kiện làm việc ở đây không thể phủ nhận; con người ở công ty cũng vậy, thật tuyệt vời. Hội tụ nhiều lợi thế cùng với sự nổ lực của mỗi cá nhân, trong một tương lai không xa, Công ty Cổ phần Dược Hậu Giang sẽ đạt nhiều thành tựu

 

Sau hai ngày ở xứ "gạo trắng nước trong" thật tình “đã đi đến đó lòng không muốn về". Nhưng nén lòng lưu luyến về trường làm cho xong nhiệm vụ sinh viên năm cuối. Hai tháng nữa, biết đâu chừng ta về đấy…ở luôn thì sao? Chắc sẽ đựoc thế lắm chứ?!

Nguyễn Xuân Lý 11 - 01