Trong những ngày này, dọc những con phố, các tiệm bánh trung thu, các cửa hàng bán lồng đèn đã mọc rộ, đi đâu chúng ta cũng bắt gặp những hiệu bánh lạ mắt, những loại đèn trung thu nhấp nháy xanh đỏ đủ màu sắc.

Trung thu là tết của thiếu nhi, là niềm vui của các bé được nũng nịu bên ba mẹ, vui đùa cùng bè bạn dưới ánh trăng. Tuy nhiên, bên cạnh hình ảnh hạnh phúc đó vẫn còn những mảnh đời bất hạnh, những em thơ mồ côi cha mẹ, những em bé suốt những năm tháng dài phải nằm điều trị trong bệnh viện mà không được học hành vui chơi.

 

 

 

thamtremocoi2

 Đúng 9 giờ sáng ngày 19/9/2012, chúng tôi đến Trung tâm nuôi trẻ mồ côi  khi trời đổ mưa tầm tả, sau những nghi thức chào hỏi và làm quen với cán bộ tại trung tâm, Bà Lê Minh Hồng - Tổng Giám đốc công ty và các nhân viên cùng đi đã đến từng phòng để thăm các em. Vừa thấy chúng tôi bước vào, niềm vui của các em như vỡ òa, tiếng la hét, hò reo í ới làm ấm cả không gian và át cả tiếng mưa bên ngoài. Cầm phần quà trên tay, em biết nói thì cảm ơn, em không nói được thì cầm tay lắc lắc, riêng những em bại liệt và bị câm thì lặng lẽ rơi nước mắt thay cho lời cảm ơn.

 

thamtremocoi1

 

Chia tay các bé tại Trung tâm nuôi trẻ mồ côi, đoàn chúng tôi bắt đầu hành trình đến TPHCM, gần 4 giờ ngồi trên xe, chúng tôi cũng đến bệnh viện Ung bướu khi trời đã xế chiều. Nhanh chóng sắp xếp các quà tặng như: sữa, bánh trung thu, lồng đèn và một bao lì xì 200.000 đồng; Bà Phạm Thị Việt Nga – Chủ tịch Hội đồng Quản trị công ty, các bạn đoàn viên thanh niên đã cùng theo chân anh bảo vệ của bệnh viện đi đến khu lưu trú của những bệnh nhi đang nằm điều trị.

 

thamtremocoi

 

 

Có lẽ bệnh viện đang quá tải nên các bệnh nhi và người nhà phải chen chúc nhau, ngay cả lối đi cũng không có. Các bé đến từ khắp các tỉnh thành trên cả nước, bé nhỏ nhất chừng 8 tháng tuổi, bé lớn nhất khoảng 14 tuổi, nước da bé nào cũng xanh xao, đầu thì tóc đã rụng hết do các đợt xạ trị. Nụ cười yếu ớt vì bệnh nhưng gương mặt vẫn trong sáng hồn nhiên thể hiện điều mong ước “hết bệnh để được về nhà”. Tôi vẫn nhớ như in câu nói của bé Đạt “Con muốn được xuất viện về nhà, cùng các bạn đón trung thu, đặc biệt con sẽ lại được làm MC trong đêm trung thu của trường”. Ước mơ của Đạt có lẽ cũng là ước mơ của các em nhỏ đang điều trị tại đây. Hàng ngày, ngoài những giờ điều trị bệnh, nằm bó gối trên giường thì niềm vui còn lại của các em là được đọc truyện ở phòng sinh hoạt nhỏ, nói chuyện với các bạn chung phòng bệnh…nhưng ở tuổi này được chạy nhảy tung tăng mới là điều hạnh phúc với các em. Chính vì vậy, khi được cầm chiếc lồng đèn trên tay, được ăn bánh trung thu, nụ cười các em như lan tỏa đến người thân, đến những người đang chăm sóc các em.  

Tình cảm trao đi - nụ cười nhận lại, những điều tưởng chừng như đơn giản nhưng lại chứa đựng biết bao trái tim yêu thương của Dược Hậu Giang muốn dành cho các em nhỏ. Dược Hậu Giang xin hứa sẽ luôn đồng hành cùng người dân trong các hoạt động cộng đồng với mong muốn mang đến thật nhiều niềm vui, hạnh phúc để mọi người có cuộc sống khỏe đẹp hơn.