KỶ NIỆM SÂU SẮC TRONG CÔNG VIỆC TẠI DƯỢC HẬU GIANG

 

Hơn mười năm gắn bó với DHG và làm công việc chăm sóc khách hàng, tôi học được rất nhiều điều từ những lãnh đạo cấp cao và tôi xem những bài học đó là hành trang quý báu cho mình trong cuộc sống và công việc. Tôi sẽ kể ra đây một trong những kỷ niệm mà cũng là bài học sâu sắc nhất của tôi với hy vọng các bạn sẽ cùng chia sẻ và rút ra bài học cho riêng mình.

 

Cách đây hơn 3 tháng, tôi được tháp tùng Tổng Giám Đốc đi thăm những khách hàng lớn của tỉnh A… Trước khi đến nhà thuốc H…, anh Trưởng đơn vị nói về khách hàng này: “Nhà thuốc này tiềm năng lắm Cô, vừa bán sỉ vừa bán lẻ nên doanh số của nhà thuốc rất cao. Tuy nhiên, cách đây hơn một năm, nhà thuốc H… này đã có những mâu thuẫn với người Trưởng đơn vị cũ nên khi về nhận nhiệm vụ ở đây, dù con cố gắng rất nhiều để tạo mối quan hệ như trước nhưng nhà thuốc cũng chỉ mua cầm chừng, vài triệu/tháng”. Tôi nhận ra nỗi lo lắng trong từng câu hỏi của Tổng Giám Đốc về khách hàng này và tôi nhận thấy đây có thể là ca “khó giải quyết” nhưng tôi không lường được những việc xảy ra sau đó.

 

Khi chúng tôi đến nhà thuốc, dù không báo trước nhưng may mắn là có cả vợ chồng người chủ nhà thuốc ở nhà. Vợ chồng chủ nhà thuốc chào Tổng Giám Đốc với thái độ lịch sự nhưng không niềm nở. Tôi đặc biệt  chú ý đến người thanh niên ngồi ở quầy thuốc, anh ta nhìn Tổng Giám Đốc rất thản nhiên như chưa hề quen biết và cũng không đáp lại lời chào của chúng tôi.

 

Sau những câu hỏi thăm mở đầu câu chuyện, Tổng Giám đốc nhắc khéo điều Cô Chú không hài lòng với DHG kèm theo lời xin lỗi: “Bây giờ nhân viên đông quá, tôi không thể theo sát, dạy dỗ chúng kỹ lưỡng, mong anh, chị nhận ở tôi lời xin lỗi và bỏ qua những sự việc vừa qua…”. Như được khơi đúng dòng, cả ông và bà chủ nhà thuốc tranh nhau kể ra hàng loạt chuyện cũ mà theo họ là nhân viên DHG sai hoàn toàn. Chưa hết, người thanh niên (bây giờ tôi mới biết là con của Cô Chú) nãy giờ ngồi quan sát cũng xen vào câu chuyện với một thái độ trịch thượng, kẻ cả. Tổng Giám Đốc nhẫn nhịn ngồi nghe và đáp lại sau mỗi câu chuyện của họ là một câu xin lỗi dù tôi nhận thấy không phải chuyện nào cũng là lỗi của nhân viên DHG. Và lúc đó, trong thâm tâm tôi nghĩ, nếu không phải là TGĐ Phạm Thị Việt Nga thì dù ai khác cũng đã bỏ ra về vì không chịu được sự vô lý quá đáng của vị khách hàng này! 

 

Có lẽ chuyện kể tội DHG còn dài nếu không có một bé gái khoảng 10 tuổi xuất hiện. Tổng Giám Đốc hỏi ngay là cháu nội hay cháu ngoại và kèm lời mời cháu tham gia chương trình Trải nghiệm mùa hè. Cô chủ nhà thuốc đặt ra ngay yêu cầu: “Gia đình chỉ cho nó đi khi DHG mời thêm 2 đứa cháu hàng xóm nữa!”. Và lời yêu cầu đó vẫn giữ nguyên đến khi chúng tôi chào ra về với lời hứa sẽ cho nhân viên bán hàng mang chương trình Trải nghiệm mùa hè đến cho cả nhà tham khảo.

 

Trên đường về, Tổng Giám Đốc giao cho tôi phải giải thích với khách hàng để chỉ mời đứa cháu ruột mà thôi. Nhận trách nhiệm đó, tôi lo lắng vô cùng vì tôi đã hiểu tính nết của họ sau một buổi nói chuyện, nhưng tôi tự hứa là phải làm tròn công việc này. Hôm sau, tôi gọi cho Cô chủ nhà thuốc vừa giải thích, vừa thuyết phục rằng DHG chỉ mời cháu ruột của cô. Kết thúc cuộc gọi đó là lời hứa của Cô chủ nhà thuốc: “Để Cô bàn với gia đình và không biết nó có chịu đi một mình không”. 

Tối đêm đó, bạn nhân viên bán hàng cho nhà thuốc đó gọi tôi với giọng nói reo vui : “Bé sẽ đi một mình nhe chị”. 

Tiếp theo là “chiến dịch” chăm sóc khách hàng vừa của Bộ phận CSKH vừa của Chi nhánh A… : gửi trang phục cho bé, đưa xe 7 chỗ rước mỗi mình bé (vì khách hàng của Chi nhánh A… đã đi tuần trước). Cuối cùng, ngày tiễn quân chương trình Trải nghiệm mùa hè, tôi bất ngờ khi đón Cô và Chú chủ nhà thuốc H…đến Vận động trường đón bé và Cô Chú còn chụp rất nhiều ảnh với Tổng Giám Đốc! 

Tuần sau đó, Chi nhánh A… điện thoại về báo tin: đã nhận được đơn hàng hơn 100 triệu đồng từ khách hàng này.

 Hai tuần sau, Chi nhánh A... tổ chức sinh nhật kèm bán chương trình khuyến mãi, Tổng Giám Đốc rất bất ngờ khi nhà thuốc này tham dự 2 vé và nhận lời mời lên cắt bánh kem mừng sinh nhật Chi nhánh A...

 

Qua câu chuyện này, tôi nhận ra rằng, nếu không có sự nhúng nhường, kiên nhẫn của Tổng Giám Đốc thì cũng như nhiều doanh nghiệp Dược khác, DHG sẽ mất đi nhiều khách hàng và vị thế DHG đã không như ngày hôm nay. Và chúng ta, những nhân viên DHG cũng phải làm tốt công việc của mình để góp phần giữ vững vị thế đó. Một câu chuyện nhỏ, nhưng nó đã giúp cho tôi rút một bài học lớn về nghệ thuật Đắc nhân tâm – thu phục lòng người. Một người dù ở địa vị cao hơn, nhưng nếu biết lắng nghe, biết nhận lỗi và sẵn sàng sửa lỗi thì chắc chắn sẽ tác động rất mạnh mẽ đến tâm lý của đối tác, sẽ làm họ gắn bó lâu dài. Bên cạnh đó, việc quan tâm đến gia đình, con cháu họ càng làm họ tin tưởng và quí mến DHG hơn. Bởi họ hiểu rằng, DHG không chỉ đến với họ trong chuyện kinh doanh, mà còn quan tâm đến đời sống tinh thần của gia đình họ.

 

“Muốn người khác đối xử với mình như thế nào, thì hãy đối xử với người ta như thế ấy” – câu nói của người xưa tôi thấy rất đúng trong trường hợp này. Với mong muốn khôi phục lại mối quan hệ có phần đã phai nhạt, Tổng Giám Đốc đã tạo điều kiện cho khách hàng của mình trải lòng, rồi tiếp tục mang những điều tốt đẹp đến với khách hàng. Và khi Tổng Giám Đốc dốc hết Tâm để gieo cái Nhân tốt, DHG đã gặt được những Quả ngọt…./.

Trần Thị Kim Thoa

                  Phòng Bán Hàng

ĐT: 0918 677 567

 

MỘT KỶ NIỆM…

 

Tôi còn nhớ rất rõ, hôm đó sau khi nhận được quyết định của Ban Giám đốc Dược Hậu Giang, đoàn của chúng tôi gồm có hơn mười người, trong đó đều là nam giới, được cử đến một huyện ở tỉnh Cà Mau để xây dựng một ngôi trường nhằm giúp các em học sinh tiểu học không còn tình trạng học ca 3 nữa. Cái tên của huyện đó chính là U Minh – Cà Mau, tiền thân của DHG Pharma ngày nay.

 

Thế là ngay ngày hôm sau, chúng tôi người nào người nấy tay xách, nách mang, nào là mùng, mền, chiếu, gối…Tập trung ở nhà anh A, anh ấy chính là đội trưởng đội thi công và cũng là một đảng viên trẻ, ưu tú và năng động. Xe chúng tôi khởi hành từ 5 giờ sáng, thế mà đến tận 10 giờ trưa mới tới bến đò A tỉnh Cà Mau. Thế rồi hơn mười anh em chúng tôi lại tiếp tục xuống đò, hành trình thêm một đoạn đường sông nước quanh co mới tới được điểm xây dựng ngôi trường, nằm sát cạnh Kênh năm Đất Sét thuộc huyện U Minh.

 

Tới nơi lúc đó khoảng 3 giờ chiều, vừa bước lên bờ thì đã thấy anh Hai Thanh và gia đình đón tiếp rất niềm nở, mọi người chúng tôi vui vẻ và cùng nói xin cảm ơn anh và gia đình, cùng lúc đó anh chỉ về phía trước và nói: bên kia con kênh là địa điểm xây trường tiểu học, thế rồi anh nói “chắc các chú đi đường cũng đã mệt, hãy để hành lý vào trong, các chú tắm rửa, nghỉ ngơi sau một ngày đi đường mệt nhọc”. Chúng tôi cảm ơn anh và gia đình rồi nối gót theo sau. Tối hôm đó chúng tôi cùng ngồi trò chuyện với gia đình và ngủ một mạch cho tới sáng, có lẽ do chúng tôi thấm mệt sau một ngày đi đường vất vả.

 

Sáng dậy chúng tôi bắt tay ngay vào việc, chúng tôi được anh Hai Thanh dẫn qua một con kênh tới địa điểm xây dựng trường. Chúng tôi đi vòng quanh quan sát địa hình, một hồi lâu, sau đó trở lại bắt tay làm ngay kế hoạch thi công. Ngày thứ hai chúng tôi tập trung ở bãi đất trống bên cạnh con kênh để nghe phân công nhiệm vụ. Một nhóm người có nhiệm vụ phát cỏ mặt bằng, nhóm còn lại sẽ khiêng các cây tràm và các dụng cụ cần thiết di chuyển đến điểm xây dựng trường học, và sau đó mọi người bắt tay làm việc một cách say sưa, hào hứng, người nào người nấy đổ mồ hôi, mồ kê chảy ướt đầm đìa, tuy vậy trên khuôn mặt họ vẫn rực rỡ những nụ cười, trò chuyện cùng nhau. Buổi chiều chúng tôi bắt tay vào công việc đóng cọc. Cuối cùng một ngày lao động mệt nhọc đã qua đi, với những cây tràm được đóng vững chắc dưới lòng đất.

 

Ngày tiếp ngày trôi qua, mới đó mà đã hơn hai mươi ngày, những việc sau cùng của một trường học đã hoàn thành, được sơn bóng loáng, bà con ai nấy nét mặt rạng rỡ, tươi cười.

 

Một tuần sau khi hoàn thành ngôi trường, lễ khánh thành ngôi trường mới diễn ra trong không khí vui tươi mà long trọng, với sự có mặt đông đảo của bà con và các em học sinh tiểu học. Sau buổi liên hoan khánh thành ngôi trường mới, tối đó chúng tôi sửa soạn để sáng hôm sau ra về, mặc dù mọi người muốn chúng tôi ở lại thêm vài ngày nữa.

 

Tôi còn nhớ rõ, sáng hôm sau mọi người tập trung đông đủ, tiễn chúng tôi xuống đò và giơ tay vẫy chào, lưu luyến thấm tình anh em. Chúng tôi xuống đò với những lời chào tạm biệt thân thương, đò đã đi xa mà tôi còn quay đầu nhìn lại cho đến khi cái huyện chỉ cỏn là một chấm nhỏ xíu.

 

Cho đến bây giờ, những tình cảm và những hình ảnh ấy vẫn còn in đậm trong trái tim tôi và có lẽ đó cũng là một kỷ niệm đáng nhớ trong cuộc đời tôi đối với công việc và hoạt động tại Dược Hậu Giang.

 

Quốc Bình – P. Xây dựng cơ bản