KHÔNG ĐẦU HÀNG KHÓ KHĂN    

   Năm 1988, khi cầm trong tay quyết định bổ nhiệm chức Giám đốc Xí nghiệp (XN) Dược Hậu Giang, chị vô cùng bối rối. XN vốn thành lập giữa rừng U Minh, Cà Mau, chỉ sản xuất thuốc cung ứng cho bộ đội trong kháng chiến và bà con ở nông thôn. Khi đất nước thống nhất, trong cơ chế bao cấp, XN có nhiệm vụ nhận hàng ở Trung ương phân phối cho dân và sản xuất 2 loại sản xuất chính là thuốc ngoại cẩm tán và thuốc bổ ống Philatop, kèm thêm một số loại thuốc bôi ngoài da như thuốc đỏ... với kỹ thuật rất thô sơ, chủ yếu là sản xuất thủ công. Do đó, khi nền kinh tế chuyển sang cơ chế thị trường, sản phẩm bán không được, thậm chí, trong nhiều lần mở hội chợ, chị nhận thuốc ở TPHCM về để bán kèm với sản phẩm của XN nhưng người dân chỉ lấy thuốc của TP, còn thuốc của XN thì bị vứt bỏ đầy đường. Buồn, nản vì cảm thấy mình không đủ sức vực dậy một XN đang trong tình trạng phá sản, chị đã nhiều lần làm đơn xin từ chức.

   Trước khi thôi nhiệm vụ, chị quyết định thử tìm một số giải pháp cứu nguy lần cuối cho XN. Chị thành lập những đội xung kích lên Mộc Hóa trồng tràm - kết quả vẫn lỗ. Lên rừng Phước Long, Sông Bé trồng tiêu, trồng điều, rồi vốn liếng cũng “tiêu điều” theo. Chị lại xuống Bạc Liêu nuôi tôm, tôm chết. Chị đành quay trở về XN, tinh giảm biên chế vì không thể có đủ lương trả cho anh em. Một số người không đồng tình, đập cửa phòng chị mỗi ngày và kiện lên tới đồng chí Nguyễn Văn Linh, lúc bấy giờ đang phát động phong trào “Những việc cần làm ngay”…   

 

   Cái khó đã không làm chị gục ngã và chị quyết định phải vượt qua bằng mọi giá. Nhờ một số vốn có được do làm kiều hối cho bà con Đồng bằng sông Cửu Long, bước đầu chị mua được một số máy móc nhỏ sản xuất thuốc, đồng thời mượn các XN khác ở TPHCM một số máy sản xuất. Thậm chí lúc này, sản phẩm của XN phải mua thương hiệu của doanh nghiệp TPHCM mới bán được.   

 

Năm 1992, chị mang thai đứa con thứ hai đúng vào thời điểm XN mở rộng thị trường ra Bắc, bắt đầu bằng việc tham gia quảng bá sản phẩm tại hội chợ. Lần đó, trong lúc XN bạn bên cạnh bán không kịp hàng thì sản phẩm của XN Dược Hậu Giang “không ai thèm ngó tới”. Đến nỗi, XN bạn thương tình, ngưng bán sản phẩm của họ để bán giúp sản phẩm của XN Dược Hậu Giang nhưng vẫn không ai mua, nhiều người “độc miệng” còn phán “tỉnh lẻ mà cũng bày đặt ra trung ương”! Tan hội chợ, trong khi mọi người thi nhau đổ tiền ra đếm, còn chị và nhân viên XN thì ôm nhau khóc giữa trời mưa.   

 

Vừa đầy tháng con trai, chị tiếp tục ra Hà Nội tìm thị trường, cùng nhân viên đến từng nhà thuốc giới thiệu sản phẩm và bỏ hàng không lấy tiền cho đến khi nào nhà thuốc bán được hàng. Chị còn nhớ, trời mùa đông Hà Nội rét cắt da cắt thịt nhưng giữa đêm, khách gọi giao dù chỉ một hộp thuốc thôi cũng vui mừng đi ngay. Có lúc còn phải đứng bán hàng phụ nhà thuốc, chờ cho họ rảnh mới tranh thủ tiếp thị sản phẩm của mình. Tối nào chị cũng phải làm“công tác tư tưởng”, động viên anh em đừng nản chí.   

 

    Cách đây hơn 4 năm, chính chị đã phải đi đến từng nhà ở từng tỉnh, kể cả lên Ban Mê Thuột để trao quà Tết cho bà con đồng thời làm luôn công tác tiếp thị. Chị đã đi suốt ngày suốt đêm, ròng rã 2 tháng trời như thế. Chị tâm sự:“Chỉ có phụ nữ mới làm được như thế”. Chính nhờ chịu khó đi cơ sở mà chị biết người dân nông thôn ở bưng biền rất thiếu thuốc do đường sá đi lại khó khăn. Thế là chị quyết định đưa túi thuốc gia đình xuống từng hộ dân gồm: thuốc cảm, tiêu chảy, hạ sốt, băng dán cá nhân, dầu, thuốc xức ghẻ... Chị chấp nhận chịu lỗ để bà con có thuốc và biết đến thương hiệu XN. Chính tấm lòng và sự chịu thương chịu khó của chị đã đưa sản phẩm XN đến gần với người dân.

 

    Cho đến nay, XN Dược Hậu Giang đã trở thành Công ty cổ phần Dược Hậu Giang, có thể nói là dẫn đầu ngành công nghiệp Dược Việt Nam về sản lượng cũng như chất lượng. Công ty đạt tất cả các tiêu chuẩn về Thực hành sản xuất thuốc tốt (GMP), Thực hành bảo quản kho tốt (GSP), Thực hành phòng thí nghiệp tốt (GLP), hệ thống quản lý chất lượng đạt ISO 9001 phiên bản 2000, phòng kiểm nghiệm được công nhận phù hợp theo tiêu chuẩn TCVN ISO/IEC 17025:2001. Sản phẩm 9 năm liền được người tiêu dùng bình chọn Hàng Việt Nam chất lượng cao (luôn đứng trong TOP 5 ngành hàng dược phẩm), và mới đây nhất đã đứng vào danh sách 100 thương hiệu mạnh với doanh thu dẫn đầu ngành Dược Việt Nam: 421 tỷ đồng. Hệ thống phân phối sản phẩm trải dài từ Lạng Sơn đến Mũi Cà Mau gồm 28 chi nhánh giao dịch với gần 8.000 khách hàng là đại lý tiêu thụ sản phẩm. Sản phẩm đã có mặt trong 98% hệ thống bệnh viện đa khoa trên 64 tỉnh, thành phố cả nước, đáp ứng 100% nhu cầu các loại thuốc cảm và vitamin, 80% nhu cầu các loại thuốc kháng sinh trên thị trường Việt Nam.

 

  TẤM LÒNG VÀ TRI THỨC   

  Chị cho biết: “Người phụ nữ có 2 điều kiện để phấn đấu, đó là tấm lòng và tri thức. Phải trải lòng ra để sống, biết sống vì mọi người thì bản thân sẽ có sức mạnh vượt qua mọi khó khăn. Tuy nhiên, người phụ nữ thời đại mới còn phải có thêm tri thức để hội nhập dễ dàng, và quan trọng hơn là trở thành người có ích cho xã hội”.   

 

  Chị sinh ra và lớn lên trong kháng chiến. 14 tuổi chị đã tham gia cách mạng. Nhưng chị phải chịu thiệt thòi là “ít học”. 20 tuổi, chị vượt Trường Sơn ra Bắc với nguyện vọng được đi học. Năm 1975, chị trở về Miền Nam học chuyên tu dược. Việc học của chị cũng gian nan không kém chuyện kinh doanh. Chị nhớ có lần được phía đối tác mời đi nước ngoài. Lần đầu tiên đặt chân đến Pháp, bước vào thang máy, thấy mọi người chào: “Good Morning”nhưng chị không hiểu họ nói gì. Vào ở khách sạn, mọi thứ đều không biết, không hiểu, đến nỗi sợ quá chị phải tìm cách liên lạc ra ở nhà người Việt. Chị nghiệm ra: “Nếu không có tri thức thì không thể làm gì cả được” và một lần nữa, chị quyết tâm đi học. Chị chọn học thêm ở lĩnh vực kinh tế vì: “Làm giám đốc một doanh nghiệp dược thì không những phải giỏi về dược mà còn phải giỏi về kinh doanh”.   

 

  Từ cử nhân kinh tế, chị học lên thạc sĩ và năm 2003, chị đã bảo vệ thành công luận án tiến sĩ với đề tài: “Một số biện pháp nâng cao khả năng cạnh tranh của ngành công nghiệp dược Việt Nam”. Chị giải thích về việc chọn đề tài đang rất nóng bỏng trong tình hình thực tế hiện nay với một câu rất đơn giản: “Phải tìm nguyên nhân tại sao trong rất nhiều năm qua, ngành công nghiệp Dược Việt Nam không thể chiếm lĩnh ngay tại thị trường nhà”. Theo điều tra ở Hà Nội, Đà Nẵng và Cần Thơ, có đến 80% người dân hoàn toàn không biết bất cứ tên sản phẩm thuốc nội nào. Nguyên nhân là ngành dược Việt Nam không quảng bá thương hiệu và đặt tên quá dài. Ngay cả người dân ở tại Cần Thơ, nơi “đóng quân” của Công ty cũng xa lạ với sản phẩm của XN. Điều này cho thấy bên cạnh việc quảng bá tên Công ty, còn phải có sản phẩm cụ thể gắn với tên thương hiệu. Ngành dược đi ngược là thế. Trước hết khách hàng tin tưởng vào chất lượng sản phẩm rồi sau đó mới tin tưởng vào doanh nghiệp.   

 

  Như vậy theo chị, để dược nội địa không tiếp tục “chào thua trên sân nhà” thì điều trước tiên phải làm cho mọi người biết đến mình, tức quảng bá sản phẩm và thương hiệu một cách bài bản. Ngoài ra nên có sự sắp xếp vấn đề đầu tư sản phẩm hợp lý. Đặc biệt theo chị, việc đầu tư cho nghiên cứu khoa học là tối quan trọng. Có như thế mới cho ra đời được các loại thuốc đặc trị, chứ không đơn thuần chỉ là các loại thuốc cảm, thuốc bổ thông thường. Việc Công ty mới cho ra đời 2 loại thuốc kháng sinh đặc trị mới “chính hiệu hàng nội” là Haginat và Klamentin đã nói lên tâm huyết của chị với việc nghiên cứu sản xuất thuốc đặc trị. Đáng nói nhất là chị đã giúp người dân mua thuốc rẻ chỉ bằng 50% giá thuốc ngoại hiện có mà chất lượng không thua kém, lại có vị ngọt dễ uống, thích hợp cho trẻ em.   

 

  Chị có một mái ấm gia đình thật hạnh phúc và luôn nhận từ người chồng - một bác sĩ công tác trong Ban bảo vệ sức khỏe tỉnh Cần Thơ cùng 2 người con, một gái một trai những chia sẻ và cảm thông sâu sắc. Với chị, vai trò của người phụ nữ trong việc “xây tổ ấm” cũng rất quan trọng và “bất cứ người phụ nữ nào có tấm lòng, có tri thức thì sẽ tạo được hạnh phúc cho mình và cho mọi người”.

  (Báo Sức Khỏe & ĐờI Sống số 322 ngày 13/5/2005)